Hiển thị các bài đăng có nhãn suy ngẫm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn suy ngẫm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 25 tháng 12, 2012

Trần Trung Đạo: Các hiện tượng tha hóa trong “Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam” tại Việt Nam

Cali Today News - Tháng trước, một bức hình của tỳ kheo Thích Pháp Định và ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng hôn môi nhau đã trở thành một đề tài đàm tiếu trong mọi tầng lớp dân gian. Mỗi ngày, rất nhiều hình ảnh đã được chỉnh sửa nhằm lăng mạ Phật Giáo được gởi lên internet nhưng bức hình hôn môi là một bức hình thật và câu chuyện hôn môi cũng là câu chuyện thật. Người Phật Tử nào khi xem bức ảnh cũng có thể tự hỏi làm thế nào một bậc tăng sĩ đã thọ tỳ kheo lại hành xử thiếu suy nghĩ đến mức như vậy.



Thứ Ba, 11 tháng 12, 2012

ĐÔI LỜI TÂM SỰ VỚI CÁC BẠN TRI THỨC Trần Thanh Vân


Tôi muốn nói với mọi người sau sự kiện hôm qua, đặc biệt với những vị đã gắn bó hơn nửa đời người với Đảng và Nhà nước là đừng ảo tưởng nữa. Hãy dũng cảm làm những việc đúng mình muốn và nói những lời đúng lòng mình.
Trần Thanh Vân
Chồng tôi, Lê Tiến Thiện, hiệu Từ Quang (ánh sáng của lòng nhân từ) đã vĩnh viễn nằm xuống. Hôm nay anh thực sự đã trở về với mảnh đất cha ông, nghĩa trang thôn Do Lộ, thuộc phường Yên Nghĩa, quận Hà Đông, TP Hà Nội. Nằm cạnh anh là thằng con trai lớn của chúng tôi: Lê Trần Bảo, nó đã về đó cách đây đúng 12 năm để đón bố hôm nay.
Không hiểu sao, 12 năm trôi qua, nơi đó vẫn được để trống chờ anh? Một miếng đất nhỏ, góc thửa ruộng nhỏ, nguyên thổ, khiêm tốn, nằm yên lặng, bên lối đi? 
Những ngày bận rộn, tang gia bối rối vừa qua, mẹ con tôi đã được anh chị em họ hàng, bạn bè, người thân, làng xóm quê nhà và cơ quan cũ của anh, của những người quen thân đã lâu và cả những bạn mới quen chưa kịp biết mặt, đã chăm lo giúp đỡ vô cùng chu đáo. Tôi mất chồng, đau khổ ngẩn ngơ, thằng bé chưa đầy 14 tuổi bị mất cha càng ngẩn ngơ hơn, nhưng mọi việc đã diễn ra vô cùng êm đẹp, khiến mẹ con tôi thực sự thấy ấm lòng. 

Thứ Sáu, 30 tháng 11, 2012

Tuổi hai mươi với bài thơ


Hôm qua post bài thơ của nhà thơ Đỗ Trung Quân, chẳng qua cũng vì tấm hình mấy cậu thanh niên mặt mũi sáng sủa lại khóc oà vì "thần tượng" của họ, thấy ngộ nghĩnh, nghĩ lại thời  mình có bao giờ thấy mấy bạn nam hay những thanh niên nào khóc đứng khóc ngồi thế đâu, dĩ nhiên không phải chê đàn ông khóc, mà họ cần phải được biểu lộ xúc cảm của họ, không nên như các cụ ngày xưa cứ bảo "con trai không được khóc", nhưng thâm tâm mình nếu còn trẻ thời này mà thấy thanh niên, đàn ông nào khóc chắc mình chỉ muốn thấy họ khóc riêng với mình, chứ không khóc cái kiểu như trong tấm hình, khóc thế thì "đụng hàng" với con gái mất thôi. 
Không ngờ bài thơ của ĐTQ lại "controversial" dữ vậy.  Mỗi người đọc bài thơ ở một góc khác nhau, sáng có "training" nên đọc comment của cô Thanh Thà, không thể trả lời với cô rằng, nếu đất Việt Nam có những người trẻ như cô thì nhà thơ Đỗ Trung Quân sẽ không phải lo lắng một thế hệ nữa chỉ biết thờ ơ, vô cảm.  Chiều về đọc comment của bạn trẻ post lại bài thơ của Kpop Fan gửi cho ông Quân cho thấy dù là Kpop Fan họ cũng đọc thơ ông đó chứ, và đây một bài thơ khác, đó là điều đáng mừng khi hai thế hệ có thể đàm thoại với nhau phải không?

Thứ Năm, 29 tháng 11, 2012

Ngô Viết Trọng – ĐỌC CHUYỆN XƯA: NGƯỜI ĐÁNH XE CỦA ÁN TỬ




Án Tử (Án Anh) là một vị Tướng Quốc của nước Tề thời Đông Châu. Ông là người thấp nhỏ nhưng trí óc cực kỳ thông minh, đầy mưu lược. Người đánh xe cho ông lại là một người rất cao lớn, dềnh dàng. Anh này rất hãnh diện vì được làm công việc đánh xe cho vị Tướng Quốc tài giỏi này. Thường ngày anh ta hay cầm ngọn roi ngựa trên tay, đi đâu cũng hò hét nạt nộ om sòm. Thời bấy giờ giới quan quyền đi đường tiền hô hậu ủng lính tráng quát nạt vẫn là chuyện quá thường. Có lẽ anh ta chỉ muốn làm cho thiên hạ biết đến oai phong của mình chứ lòng anh cũng không đến nỗi xấu lắm. Án Tử thông cảm điều đó nên làm ngơ không chấp thái độ của anh ta khiến anh ta càng đắc ý.

Thứ Tư, 28 tháng 11, 2012

SUY THOÁI, DỐI TRÁ VÀ KIÊU NGẠO



                   Đề thi Văn trong kỳ thi tốt nghiệp THPT năm nay có một câu rất hay nói về sự dối trá: “Thói dối trá là biểu hiện của sự suy thoái về đạo đức trong đời sống xã hội - Viết một bài văn ngắn (khoảng 400 từ) trình bày suy nghĩ của anh/chị về ý kiến trên”.

Thứ Ba, 27 tháng 11, 2012

Người già "thiếu" gì?



Giữa bao nhiêu chuyện bức xúc, xin nợ đấy để đưa bài này vừa mới check trong hộp thư. 

Tin rằng lứa tuổi mình chia sẻ thì rõ rồi, nhưng cũng là thông điệp gửi gắm đến những ai chưa vào tuổi già nhưng đang chăm sóc cha mẹ hoặc ông bà ở tuổi già. 

Thứ Hai, 26 tháng 11, 2012

Mỹ thuật và chính trị ở Việt Nam hiện nay - Hoàng Hưng


Đây là bài cuối cùng trong cuốn sách “Viềt về Mỹ thuật” – cuốn thứ 7 trong bộ HHEBOOKS mà tác giả trân trọng tặng bạn bè gần xa nhân dịp tác giả trỏn 70 “xuân”. Cuốn sách tập họp một số bài viết qua hơn 20 năm theo dõi, học hỏi, giao lưu và viết về Mỹ thuật cho báo Lao động – tờ báo được coi là đi đầu trong việc quảng bá nền Mỹ thuật đương đại VN sau “Đổi mới”.
Hoàng Hưng
 
Nhớ hồi đầu thập kỷ 1990, lúc mỹ thuật VN chuyển mình sang thời kỳ mới, thoát khỏi cả truyền thống “thuộc địa” lẫn “hiện thực xã hội chủ nghĩa”, họa sĩ kiêm nhà phê bình mỹ thuật có ảnh hưởng lớn với thế hệ mới, Nguyễn Quân, đã nhận xét: “Mỹ thuật VN không có thói quen dấn thân”. “Chim hoa cá gái” cũng là cụm từ hài hước do anh chế để nói về cảm hứng chủ đạo của mỹ thuật nước nhà. Trong lúc đó, mỹ thuật Trung Quốc đã qua một thời sôi động “những bức tranh có sẹo”, “nghệ thuật của những ngưởi bị tổn thương”, hay phong trào “Mao pop”… với ý thức phản ứng chính trị công khai của các tác giả. Cũng trong lúc ấy, văn học VN đã có một thời rộ lên những tiếng nói “đổi mới” có nội dung chính trị xã hội thật sự (rồi bị chặn lại).

Thứ Bảy, 24 tháng 11, 2012

Hôm qua chó nhà tang, hôm nay chó gác cửa: Bàn về cơn sốt Khổng Tử hiện nay



Lưu Hiểu Ba
Phan Trinh dịch

Lời giới thiệu của người dịch

1. “Chó nhà tang” và “chó gác cửa” ở đây chỉ Khổng Tử. Đề tài này có thể hơi nhạy cảm với ít nhiều trí thức Việt Nam, vì nó đưa ra một cái nhìn hơi lạ về một người quen, và có lẽ cũng vì trong Văn Miếu Quốc Tử Giám hiện nay vẫn có bệ thờ Khổng Tử.
Thoạt đọc, bài này có vẻ như muốn ‘hạ bệ’ Khổng Tử, nhưng đọc kỹ, người đọc sẽ thấy Lưu Hiểu Ba muốn tìm lại sự thật cho Khổng Tử, và thấy Khổng Tử cũng như nhiều trí thức xưa nay lúc thì bị ruồng rẫy, khi thì được ‘phong thánh’, được gán cho nhiều điều mình không có, và trở thành bao tay nhung che cho bàn tay sắt.

Thứ Hai, 19 tháng 11, 2012

Những lá thư của Trần Huỳnh Duy Thức gửi từ trong tù ra (2)


Trần Huỳnh Duy Thức
Xuân Lộc, 27/02/2011
Kính thưa ba,
Như vậy là ba đã 79 rồi. Phúc nhà mình thật lớn nên ba vẫn rất khỏe mạnh và minh mẫn. Năm sau con sẽ mừng thượng thọ 80 cho ba. Con chắc rằng ba sẽ sống rất lâu cho con cháu được hạnh phúc và để tận mắt thấy được thành quả từ di sản của ba. Đã hơn 31 năm nhưng con chưa bao giờ quên lời ba dạy vào một chiều tối gần Tết Canh Thân ở khu vườn của dì Bảy. Ba dạy con phải học để trờ thành người tốt giúp ích cho nhiều người. Lời dạy đó luôn là hành trang theo con suốt bao năm qua, giúp con vượt qua mọi chông gai thách thức trong cuộc đời. Những ngày cuối năm Canh Dần vừa rồi con đã suy nghĩ về chặng đường đã qua. Nhiều thành công và không ít thất bại nhưng con vẫn bước về phía trước nhờ lời dạy đó.

Thứ Năm, 1 tháng 11, 2012

ÁN TÙ CHO NGHỆ SỸ, CÓ SỢ KHÔNG?


Mình vừa post bài "Chưa mất an toàn?" thì được đọc bài "Án tù cho nghệ sỹ, có sợ không?" trên FB của NS Tuấn Khanh. Vẫn là câu hỏi trăn tr: "Cuộc sống của chúng ta chưa mất an toàn?" nên post luôn thể để bạn bè tham khảo...Liệu có an toàn nếu chúng ta tiếp tục lên tiếng về thực trạng đất nước như nhiều người đã và đang lên tiếng với mong muốn có sự thay đổi tốt đẹp?


Án tù cho nghệ sĩ, có sợ không?

Thứ Sáu, 19 tháng 10, 2012

Phó tế Nguyễn Mạnh San – TÌNH NGHĨA ĐÔI TA CÓ THẾ THÔI


 

Trong nhiều năm qua chúng ta đã được nghe nhiều và đọc nhiều về những câu chuyện thương tâm, tràn đầy nước mắt về những vụ cô dâu người Việt lấy chồng người Đài Loan từ Việt-Nam hoặc những cô dâu người Việt lấy chồng người Đại Hàn từ Việt-Nam v.v…, mà người ta thường gọi tắt là những Cô Dâu Đài Loan hoặc những Cô Dâu Đại Hàn và gần đây lại có thêm cô dâu Tân Gia Ba.

Thứ Tư, 17 tháng 10, 2012

Bảy bát nước cứu khổ.


image

Ngày xửa ngày xưa, tại một ngôi làng nọ có một gia đình bá hộ nối tiếng giàu có nhất vùng. Người người nể phục, nhà cao cửa rộng, đồng ruộng thì mênh mông bát ngát, thẳng cánh có bay, gia súc thì từng đàn, lúa chất đầy bồ, trong nhà không thiếu thứ gì, kẻ ăn người ở có tới chừng mấy mươi người. Cao lương mỹ vị ăn mãi không hết.

Gia đình bá hộ có hai người con, một trai một gái. Ai cũng khôi ngô tuấn tú, xinh đẹp và nết na. Nhưng rồi tai họa đã giáng suống gia đình họ, khi người con gái vì uất ức với mối tình cùng chàng thi sĩ mà quyên sinh, còn cậu con trai trong một lần đi săn trong rừng sâu, bất cẩn bị sập bẫy mà trở thành kẻ tàn phế.

Thứ Ba, 16 tháng 10, 2012

Đập thủy điện vỡ và những lời nói dối



(Bài trên SGTT ngày 15.10)
Đầu tuần trước, một sự kiện tuy gây hậu quả chưa lớn nhưng không thể không khiến những người hiểu chuyện giật mình.
Đó là câu chuyện vỡ đập chắn công trình thủy điện Đăkrông 3 tại xã Tà Long, huyện Đăkrông của tỉnh Quảng Trị. Như tin đã đưa, vụ vỡ đập của công trình vẫn còn đang thi công những hạng mục cuối này gây thiệt hại về tài sản và hoa màu của 13 hộ dân trong lòng hồ chưa kịp di dời, chưa gây hậu quả về nhân mạng.
Tuy số thiệt hại ban đầu được ước tính vào khoảng 20 tỷ đồng nhưng cũng có thể cho rằng, đây chưa phải vụ vỡ đập quá lớn, gây thiệt hại nghiêm trọng như nhiều sự cố vỡ đập thủy điện lớn trên thế giới đã từng được báo chí đưa tin. Ví dự như vụ vỡ đập Thủy điện Bản Kiều của Trung Quốc năm 1975 làm 250 ngàn người chết…Nhưng nó lại chứa đựng những kịch bản, nguyên nhân, khả năng về những hậu quả nghiêm trọng hơn ở cấp độ, qui mô lớn hơn…không chỉ ở công trình này mà ở những công trình thủy điện lớn, nhỏ khác mà Việt Nam đang xây dựng nếu chúng tiếp tục được chuẩn bị sơ sài, thi công cẩu thả, thiếu trách nhiệm.

Thứ Hai, 15 tháng 10, 2012

KHÔNG NƯỚC, KHÔNG DÂN



Các Thiền sư dạy bài Thiền “Không nước, không trăng”. Nhưng bắt đầu từ hôm nay, mình thực tập bài “Không nước, không dân” này. Bài này, như các bài thực tập thiền khác, không hứa hẹn một điều gì hết, chỉ là một thái độ sống cần thiết lúc này, bây giờ, ở đây…Cho chính mình. Cho cái nhìn vào chính bản thân mình. Còn ngoài kia thì…

Thứ Bảy, 13 tháng 10, 2012

Mạc Ngôn nợ Việt Nam một lời xin lỗi - Trần Lê Hoa Tranh



 

Vậy là cuối cùng, giải Nobel Văn chương 2012 đã có chủ, đúng một giáp từ năm 2000 khi Cao Hành Kiện (mặc dù đã bị tước quốc tịch Trung Quốc nhưng ông là nhà văn Trung Quốc trăm phần trăm) được trao giải Nobel và bị người Trung Quốc phản đối, cho việc trao giải đó mang tính chính trị “như là một sự sỉ nhục và cũng là sự khinh thường đối với chúng ta” (Bắc Kinh Văn báo), “đây là một trò đùa không đúng chỗ, nó sẽ làm mất uy tín của Ủy ban Nobel dưới con mắt một bộ phận dư luận Trung Quốc” (Văn hối báo)…Thì nay, chắc là họ hoan hỷ vì Mạc Ngôn là nhà văn xuất sắc chính thống của họ.
Không phải ngẫu nhiên mà cả Mạc Ngôn và H.Murakami đều đứng đầu danh sách các nhà văn có khả năng được giải Nobel năm nay. Châu Á đang nóng vì nhiều vấn đề. Những giá trị châu Á đang được quan tâm. Và cả Mạc Ngôn lẫn Murakami đều thuộc loại nhà văn ăn khách, phổ biến, nổi tiếng, tác phẩm của họ lại còn được dựng thành phim để đến gần công chúng hơn… những tiêu chí vốn xa lạ với một giải Nobel bác học, hàn lâm, xa rời thị trường.
Điều đó cho thấy tính chính trị và tính đại chúng đang dần dần thống lĩnh hoàn cầu.Chiếm lĩnh cả một giải thưởng văn chương danh giá. Nhiều người sẽ bảo: Nobel là cái quái gì chứ? Nhưng rõ ràng, con người ta phải tin vào một cái gì đó, phải có một chuẩn thức, và giải Nobel, vốn do một ủy ban uyên bác, công bằng, không thuộc một nước lớn mà là của một quốc gia trung lập, vẫn là đỉnh điểm cao quý của nghề văn.

Thứ Ba, 9 tháng 10, 2012

KỶ LUẬT NGUYÊN CHỦ TỊCH UBND TỈNH ĐẮKLẮK: "HÌNH LUẬT CHẲNG BAO GIỜ PHẠM ĐƯỢC TỚI QUAN QUYỀN"?..


Đào Tuấn - Phát hiện ra được một “con sâu” là việc khó, rất khó. Nhưng ngay cả khi đã phát hiện được thì việc xử lý thế nào để người dân tin tưởng vào sự nghiêm minh, có lẽ, cũng chẳng dễ dàng

Nghị quyết TƯ 3 (khóa VIII) năm 1996 của Đảng đã cảnh báo: “Tệ quan liêu, tham nhũng và suy thoái về phẩm chất, đạo đức của một bộ phận cán bộ, đảng viên làm cho bộ máy Đảng và Nhà nước suy yếu, lòng tin của nhân dân đối với Đảng, đối với chế độ bị xói mòn, các chủ trương và chính sách của Đảng và Nhà nước bị thi hành sai lệch dẫn tới chệch hướng”.


Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XI) năm 2012 “Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay” thì chỉ rõ: “Một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, trong đó có những đảng viên giữ vị trí lãnh đạo, quản lý, kể cả một số cán bộ cao cấp… sa vào chủ nghĩa cá nhân ích kỷ, cơ hội, thực dụng, chạy theo danh lợi, tiền tài, kèn cựa địa vị, cục bộ, tham nhũng, lãng phí, tùy tiện, vô nguyên tắc…

Thứ Sáu, 5 tháng 10, 2012

Chuyện xăng dầu


Hôm qua buổi tối đổ xăng ở cây xăng Pasteur, cô gái bên cạnh lúc trả tiền, đưa tiền cho chị bơm xăng bằng hai tay. Hai tay cầm tiền đưa. Phải một nghìn năm rồi mới thấy động tác lễ phép như thế. Bèn nhìn cô gái, thấy không xinh lắm, nhưng rất trẻ, chắc còn đi học. Còn cái xe cô đi thì ngược lại, già lắm.
Hồi xưa lúc mới vào Sài Gòn, có lần ngồi ở cổng cơ quan với anh bảo vệ trẻ. Giám đốc của bên đối tác đến làm việc, anh bảo vệ đứng lên khoanh tay: “Dạ thưa chú đến gặp giám đốc bên con”.
Nghĩ lại cảnh này, thấy chưa đến một nghìn năm không gặp cử chỉ lễ phép.
Mà sao như đã nghìn năm.
Hôm trước nữa đứng đèn đỏ trước cửa Petrolimex Lê Duẩn. Có em đi xe Vespa nói chuyện điện thoại: “Có nô na xim rồi lo gì”.
Đi một đoạn mới nghĩ ra là cô ấy nói về nano sim cho iPhone5.
Vậy là Steve Jobs chết đã gần một năm rồi đấy.

http://5xublog.org/2012/10/04/chuyen-xang-dau/

Thứ Năm, 27 tháng 9, 2012

Maxim Gorky – Con lợn vô ơn


Tháng 9 23, 2012
Phạm Thị Hoài dịch
Trước phiên tòa xử ba blogger và thành viên Câu Lạc bộ Nhà báo Tự do Nguyễn Văn Hải, Phan Thanh Hải và Tạ Phong Tần

Cách đây vài ngày, một số kẻ ngu xuẩn chết tiệt vừa ra một bản án mười bảy năm tù cải tạo cho một thanh niên mười bảy tuổi, vì chàng trai này đã công khai và thành thực tuyên bố: “Tôi không thừa nhận Chính quyền Xô-viết”.
Tôi không nói tới việc có hàng triệu người đang sống tại Nga không thừa nhận quyền lực của các vị dân ủy và vì thế không tài nào mà giết hết được; song tôi thấy cần phải nhắc để những thẩm phán khắc nghiệt nhưng thiếu lí trí kia nhớ đến một điều: chàng thanh niên bị họ tròng vào cổ bản án tàn nhẫn và phi lí đó từ đâu mà ra.

TRÁI TIM YÊU NƯỚC PHẢI ĐẬP THEO NHỊP SÓNG BIỂN ĐÔNG



Tương Lai

Đất nước của chúng ta "hình khe, thế núi gần xa, đứt thôi lại nối thấp đà lại cao"[Đoàn Thị Điểm] cứ thể trải dài từng đợt "sóng núi" [Nguyễn Tuân] dập dồn hòa với sóng biển, tạo ra nét dáng uốn lượn bờ biển hình chữ S ưỡn ngực đón gió Biển Đông. Mà vì thế, “mỗi người Việt Nam dù sống ở đâu, ngay cả ở trên miền núi, hình như bao giờ cũng nghe được tiếng rì rào của biển cả ngày đêm không mỏi vỗ sóng vào bờ" [Lê Bá Thảo].  
Từ lớp vỡ lòng, con em chúng ta cần phải được dạy điều đó để tâm hồn tuổi thơ thấm đậm niềm tự hào về biển trời hùng vĩ của tổ quốc. Từng bước trưởng thành, thế hệ trẻ Việt Nam cần phải khắc sâu vào trái tim mình hình ảnh đất nước bán đảo "có cứng mới đừng đầu gió" trước Biển Đông này, “Biển sóng biển sóng đừng trôi xa. Bao năm chờ đợi sóng gần ta...Sóng bạc đầu và núi chìm sâu. Ta về đâu đó…[Trịnh Công Sơn]. Mà nói đến biển thì phải nghĩ đến thềm lục địa với nhiều đảo, quần đảo tự bao đời ông cha ta đã xác lập chủ quyền.

Thứ Tư, 26 tháng 9, 2012

Kêu gọi dân “hy sinh vì thuỷ điện” là TỘI ÁC



Cuộc sống bình thường là một cuộc sống có thể không khá giả nhưng yên lành, không nơm nớp lo sợ, không bất an thường trực trong bữa ăn và giấc ngủ hàng đêm. Cuộc sống của người dân ở hạ lưu thuỷ điện Sông Tranh 2 hiện nay thực sự là cuộc sống bất bình thường, nhưng đau thương là ở chỗ họ không hề chọn cuộc sống đó..
>>> DÂN CỨ YÊN TÂM SỐNG... VÀ HI SINH NHÉ
Người dân khu vực thủy điện Sông Tranh 2
 đang sống bất an bên hàng triệu khối nước.
 Lý lẽ một cách tự nhiên và bình thường là: làng xóm có trước, người dân định cư trước đó hàng chục, thậm chí hàng trăm năm, bỗng nhiên một ngày nào đó những nhà đầu tư đến đào bới, xây bờ đắp đập rồi từ đó, động đất làm đảo lộn toàn bộ đời sống cư dân. Khi mới xuất hiện lần đầu họ vẽ ra cho người dân hiền lành và thật thà một cái bánh vẽ thật hoành tráng giống như họ là “thiên sứ” đến mang lại hạnh phúc cho dân. Nào là tạo ra các khu dân cư mới tươi đẹp hơn, phụ nữ được tạo ra việc làm mới, con em họ được nhận vào làm các khu công nghiệp, các nhà máy, người già có nhà sinh hoạt cộng đồng, đường xá đi lại thuận tiện,…