Thứ Năm, 27 tháng 9, 2012

Nhậu Sài Gòn thời bão giá


by
Thu nhập không tăng mà giá cả cứ lên như diều gặp gió, tất nhiên ai cũng phải chắt bóp, giảm bớt chi tiêu, nhưng riêng khoản chi cho nhu cầu ăn uống thì rất khó giảm. Nhậu đối với không ít người cũng là một nhu cầu vì xét cho cùng thì đó cũng chỉ là ăn và uống, có điều chi phí cho phần uống thường tốn hơn hẳn phần ăn! Trong thời bão giá, dân nhậu Sài Gòn vẫn “vô tư” ra vào quán xá, nhưng tiền chi cho ăn nhậu đã được hạn chế thật sự, có khi chỉ một đĩa mồi, thậm chí mười ngàn đồng đậu phộng luộc cùng… vài ve là xong!
Những quán nhậu vỉa hè cũng rất đông khách.
 
So với năm, bảy năm về trước, phong cách dân nhậu Sài Gòn không hề thay đổi. Đến “cữ” là chuông điện thoại vang lên, kế đó là những lời hẹn hò ngắn gọn mà có sức mạnh hơn cả mệnh lệnh “Số 7!”, “33 nhe!”, “Bê vàng, 7 giờ!”.
Tới giờ G, các thành viên lục tục kéo đến, ai vào chỗ ngồi người nấy, cứ như mọi chuyện đã được lên kế hoạch tỉ mỉ từ lâu, cho dù cái bàn quen thuộc đã bị nhóm khác “xí” phần. Tiếp viên nhà hàng cũng đã quen khách, chẳng cần hỏi han gì, kéo ngay ra thùng bia đúng “gu”, đặt trước mặt thượng đế này ly có đá, thượng đế kia ly không đá.
Khách quen dùng bia ướp lạnh được chiều đúng ý, khách thích bia nóng cũng… đúng ý luôn! Việc khởi đầu cuộc nhậu có khi rất “lạnh lùng”, chỉ bằng một câu “Chúc sức khỏe!”, có khi lại rất “hùng hồn”.
Có lần, người viết được chứng kiến lời khai mạc tưng tửng như sau: “Thời thế tạo anh hùng, anh hùng đi cùng thời thế. Hôm nay anh hùng có rồi mà thời thế chưa đến thì anh hùng phải…”. Chỉ chờ đến đó, cả bàn lập tức hô vang “Nhậu!” và rộn rã tiếng cụng ly.
Dân nhậu “hợp tác phát triển”
Đã đến quán nhậu thì phải chấp nhận bầu không khí “trên cả ồn ào”. Sau tuần bia đầu tiên là đủ chuyện trên trời dưới đất được dân nhậu đem ra bàn tán, bình luận rôm rả.
Không chuyện công ty thì chuyện thành phố, không chuyện thành phố thì chuyện quốc gia, hết chuyện quốc gia thì lân la quốc tế. Ai cũng tỏ ra sành sỏi, thạo tin.
Đĩa mồi bê thui hấp dẫn với giá 80 ngàn đồng.
Nếu có điều tranh cãi, chẳng cần phải nhờ đến bộ óc nào cao siêu, hiểu biết thâm hậu, mà dân nhậu dùng… internet! “Về nhà mở trang web đó, vào mục đó, đọc kỹ rồi nộp phạt chầu nhậu tuần sau nhe!” – đó là cách cá độ trong bàn nhậu thời nay.
Quả là trong thời buổi công nghệ thông tin, chẳng chuyện gì mà người ta không biết. Cứ có tên trang web là tìm ra cả, đã vậy mấy cái anh YouTube và Facebook còn “mồi chài” dữ hơn, chuyện vừa xảy ra mấy giờ trước đã có ngay clip để trình làng.
Được cái dân nhậu bình luận “quyết liệt” đấy nhưng xong chuyện này là sang ngay chuyện kia, hiếm khi có vụ “đúc rút, chốt lại” những gì đã nói. Ôi, rượu vào lời ra, nói ba chuyện phiếm cho khuây khỏa mà!
Mấy năm trước, chi phí cho một cuộc nhậu của năm, bảy thành viên thuộc diện “giàu thì không mà nghèo cũng chẳng phải” thường khoảng trên triệu đồng, nay số tiền đó đã được tiết giảm còn hai phần ba, thậm chí một nửa.
Cũng vì “tiền khó” nên các đệ tử lưu linh không “miệt mài sinh hoạt” như xưa, thường thì mỗi người uống hết bốn, năm chai là rục rịch ra về, hiếm thấy các trường hợp “quắc cần câu” như trước, cũng chẳng mấy ai níu kéo nhau “đi tăng hai” nữa.
Đến lúc tiếp viên đưa hóa đơn tính tiền là chẳng ai bảo ai, vị nào cũng móc bóp, rút tiền. Mới hay, phong trào “hợp tác xã”, hay còn được gọi hùng hồn hơn, ở “tầm cỡ quốc tế” là “Campuchia” hoặc “Liên Hiệp Quốc” đã trở nên quen thuộc, coi như người nào trả tiền nhậu của người ấy, theo đúng lý sự của dân nhậu: “Chơi thế mới bền!”.
Mấy người bạn đi Hà Nội về kể chuyện ngoài đó dân nhậu không thể tụ họp “trường kỳ kháng chiến” được như dân Sài Gòn, mà nguyên nhân cũng chỉ vì bão giá.
Một chầu nhậu mà chỉ tốn có khoảng trăm ngàn đồng quả là khó tìm ra được quán ở thủ đô. Người Hà thành tính tình không “vung vít”, không “làm ra làm, nhậu ra nhậu” như dân Sài Gòn nên tần suất nhậu của họ cũng thấp hơn hẳn.
Phái đẹp chẳng chịu thua
Nói chuyện nhậu hôm nay, có lẽ phải lưu ý đến một “điểm nhấn” mới. Ấy là chuyện phái đẹp có vẻ cũng khoái nhậu, vì bên bàn nhậu chuyện trò thoải mái hơn, thân mật hơn, có muốn cố ý diễu ai thì cũng chẳng sao vì hôm sau cứ đổ tội cho bia rượu là ổn cả.
Ai không tin thì cứ đến nhà hàng, quán nhậu kiểm tra cho rõ thực hư. Xin đảm bảo là trong mấy bàn nhậu, thể nào cũng có bàn hiện diện ít nhất “một bóng hồng”, bởi lẽ “Rượu bia là chất pha cồn / Uống bia phải có… (mấy bà) xồn xồn mới vui!”.
Có khi một bàn năm, sáu khách mà chỉ có một đấng mày râu “chịu trận”, mà các cô, các chị đã “tám” với bia thì ắt là vui hơn trảy hội. Không ít lần người viết “bắt quả tang” một nhóm năm bảy phụ nữ, trẻ thì ngoài đôi mươi, cao niên một chút thì mấy chị hàng U50 hết sức tươi tắn, xôm tụ quanh bàn nhậu.
Họ cũng cụng ly, cũng “Dzô!” như ai! Ở trung tâm nhóm cũng thường có nhạc trưởng để khơi đề tài và chắc chắn trong các đề tài, thể nào cũng có chuyện hài, nếu không tại sao có lúc cả nhóm cười rũ rượi?
Điểm khác biệt nhất giữa phái đẹp và phái mạnh trong bàn nhậu là thái độ ứng xử với tiếp viên. Các bà, các chị, các em thường ít làm phiền các nhân viên phục vụ, thậm chí không muốn họ đứng gần để mọi chuyện chỉ được lan truyền trong nhóm của họ.
Ngược lại, dân nhậu mày râu lại rất thích kéo tiếp viên, nhất là các tiếp viên nữ vào cuộc. Đa phần các quán không cho phép tiếp viên ngồi chung bàn với khách nhưng khách thường kỳ nèo, thậm chí năn nỉ “Ngồi chút mà, dăm phút thôi!”.
Thế rồi, cho dù tiếp viên cứ đứng, khách “chuyển tông”, vồn vã mời uống “Thôi thì chăm phần chăm nhé!”. Báo hại cho nhiều tiếp viên nữ: sau một ca làm việc, cô nào cô nấy tưng tửng cả vì say bia.
Tội nhất là mấy cô gái trẻ mới từ quê lên thành phố. Uống bia vào chẳng thấy ngon ngọt gì mà vẫn phải nhấp với anh này vài hơi, cạn với chú khác cứ đủ 50% mới được, không uống có nghĩa là không niềm nở với khách, mà cứ vài lần “chảnh” như vậy là bị mất việc như chơi.
Riêng những cô đã có “thâm niên” phục vụ ở nhà hàng thì không chỉ quen với bia rượu, mà còn dạn dĩ chọc quê thực khách, có cô tinh nghịch, kể cả chuyện tiếu lâm khiến cả bàn khách lăn ra cười. Bù lại, đến khi tính tiền, cô nào xởi lởi nhất, tình tứ nhất sẽ được “bo” nhiều, cả trăm ngàn đồng, trong khi mấy cô kém bắt chuyện thì chỉ một, hai chục ngàn thôi.
Điểm khác biệt nữa là ít khi thấy phái đẹp “hợp tác xã”. Không phải trong nhóm chị em không có nữ Mạnh Thường Quân, nhưng khi có một bóng hồng đứng ra trả tiền thì những người đẹp khác trong bàn thường coi chuyện đó là hiển nhiên. Dường như họ đã có sự thống nhất trước khi đến điểm hẹn.
Không biết có phải họ có “quỹ nâu” hay quy định một người trả rồi… “để mai tính”. Qua tìm hiểu, có thể thấy phái đẹp cũng thống nhất với quan điểm “vào Liên Hiệp Quốc” hoặc “sang Campuchia”, song cách thể hiện của họ không “tồng ngồng” như phái mạnh mà thôi.
Nhà hàng vẫn có đủ chiêu, hãng bia vẫn biết cách chiều thượng đế
Đã tưởng thời buổi “tiền khó” thì các nhà hàng ế ẩm, nhưng không, nhóm nhà hàng cũ vẫn có nhiều tuyệt chiêu để giữ khách, còn tại những nhà hàng, quán xá mới mọc lên thì tất nhiên, mỗi nơi có bí quyết câu khách riêng.
Bây giờ, vào nhà hàng, muốn thưởng thức món ngon vật lạ miền Bắc, miền Trung đâu có khó. Chả cá Lã Vọng (làm từ cá lăng), vịt om sấu, gỏi cá mai… đều luôn sẵn sàng phục vụ theo nhu cầu.
Khá nhiều món mới, nhất là món làm từ các loài cá như cá sấu, cá tầm, cá mập và nhiều loài cá biển có những cái tên khá lạ (cá ngự long, cá gộc, cá da bò…) được lăng-xê, nhưng với giá hoàn toàn không bình dân.
Nếu xem qua thực đơn thì dường như giá các món ăn truyền thống không lên nhiều, thường khoảng năm, bảy chục ngàn đồng một đĩa, cao hơn nữa cũng chỉ trăm ngàn.
Hai loại bia Larue và BGI đồng thời được khuyến mãi.
Tuy vậy, phải “soi mói” kỹ thì mới thấy phần lượng đã bị giảm đi ít ra cũng 20% so với lúc chưa nổi bão giá. Với dân nhậu, chuyện đó hoàn toàn chấp nhận được vì mồi có ít đi cũng chẳng sao, miễn là có thứ để nhâm nhi mà tán dóc.
Một trong những chiêu câu khách mới là mua ba đĩa được tặng một đĩa, nhưng thật ra, lượng thức ăn trong bốn đĩa có được chỉ bằng hai đĩa cùng loại ở quán khác. Có nhà hàng bên quận 7 dùng chiêu độc nữa là bán bia Sài Gòn đỏ chỉ bảy ngàn đồng một chai.
Mới nghe, ai cũng lo cho chủ quán vì bán vậy thì làm gì có lãi. Vậy mà chủ quán vẫn tỏ ra phơi phới: “Các anh đến đông vui là em mừng rồi, lời chút thôi còn hơn là quán vắng như chùa bà Đanh”.
Thật ra, chủ quán dùng chiêu khác rất dễ biết: vì nhậu thì uống là chính, giảm giá cho cái chính và tăng giá cho cái phụ là món ăn. Cũng một đĩa bò lúc lắc, ở nơi khác có giá năm chục ngàn đồng thì ở quán này những tám chục ngàn đồng.
Không nói ra nhưng ai cũng hiểu rằng quán nhậu phải có nhân viên phục vụ nhiệt tình, đặc biệt là dễ coi, dễ mến thì mới đông khách. Vì vậy, những quán có dàn nữ nhân viên xinh xắn, ăn mặc “hơi mát mẻ”, biết chiều ý khách hàng như 45 Phan Đăng Lưu, 2 Lý Thường Kiệt, 79 Đinh Bộ Lĩnh, 108 đường 3 tháng 2… luôn tấp nập khách ra vào từ trưa đến tối khuya.
Ở các quận xa trung tâm thành phố như Tân Phú, Gò Vấp, quận 2, quán xá mọc lên nhiều (ví dụ đã hình thành hẳn một khu phố nướng Trần Não) và giá cả xem ra cũng dễ chịu hơn.
Thế nhưng ngay giữa quận 3 vẫn có những chỗ nhậu rất bình dân như quán nhỏ nằm trên đường Huỳnh Tịnh Của. Quán này nói đúng ra phải là “siêu bình dân” vì chủ yếu bán bia hơi và bia chai Sài Gòn – toàn những đồ uống có cồn giá mềm nhất cùng các món nhậu đơn giản giá “bèo”, vậy mà từ trưa đến 10 giờ đêm luôn đông khách.
Chai bia BGI có giá 8.000 đồng.
Khách đến thuộc đủ thành phần, từ mấy anh công nhân đến nhóm học sinh, sinh viên, từ khách trẻ tuổi chừng mười bảy, mười tám đến khách già hàng thất thập.
Lạ hơn, quán còn thu hút được cả khách nước ngoài, lúc thì một vị đạo mạo, có vẻ như người có chức tước, ăn mặc rất chuẩn mực, thắt cà vạt đàng hoàng, khi thì mấy chàng sinh viên áo T-shirt, quần jeans lửng đến từ Pháp, Mỹ, Canada.
Một bình bia hơi và đĩa mồi nhỏ có khi chỉ tốn chừng hai chục ngàn đồng, còn gọi thêm vài đĩa thì nhiều lắm cũng chỉ đến trăm ngàn là tha hồ nhậu và chuyện trò “tới bến”.
Đã sương sương thì dân nhậu hay hát hò, mà đi karaoke nữa thì tốn quá. Vì vậy, nhiều quán chiều lòng các thượng đế bằng cách treo sẵn trên tường một cây guitar để khách hát với nhau.
Không ít dân nhậu có tài đàn hát, tân nhạc có, cổ nhạc có, cải lương có và nhạc Anh, nhạc Pháp cũng có luôn. Bàn này vừa nghỉ hát xong là bàn khác mượn đàn ngay, cứ như kiểu “Con gà tức nhau vì tiếng gáy”. Nhiều khi, các “cao thủ” nể tài nhau, sẵn sàng ghép hai bàn làm một và giao lưu văn nghệ rất ngẫu hứng.
Cuộc đua của bia
Cũng khác với vài năm trước, bây giờ dân nhậu chọn bia là đồ uống “chủ lực” vì thời của rượu ngâm chuối hột hay ngọc dương, rắn, bìm bịp… đã qua, mà lý do đơn giản là chúng được làm từ cồn công nghiệp quá độc hại. Mặc dù các hàng quán vẫn chưng vài chiếc bình cỡ bự đựng những loại rượu dỏm đó nhưng cứ nhìn bụi bám đầy là rõ.
Nay là thời cơ dành cho các nhà sản xuất – kinh doanh bia. Ba loại bia nổi tiếng là Sapporo (của Nhật), Coors Light và Budweiser (của Mỹ) đang cố gắng chiếm thị phần, cạnh tranh mạnh mẽ với các loại bia đã có vị trí trong lòng dân nhậu.
Nhà hàng vẫn đông khách thời bão giá.
Trước đó, bia Zorok được sản xuất tại nhà máy Sabmiller ở Bình Dương có những đợt khuyến mãi tưng bừng, lại mời cả cựu huấn luyện viên đội tuyển bóng đá Việt Nam – ông Calisto làm đại sứ nhưng có lẽ hương vị không hợp lắm với dân nhậu Việt nên không thể đạt được thị phần lớn.
Nếu dân nhậu có tiền luôn chọn Heineken lon để không bị nhầm bia giả thì dân nhậu bình dân tỏ ra vẫn trung thành với bia Sài Gòn đỏ, mặc dù chẳng bao giờ được hưởng chế độ khuyến mãi nào.
Trời mưa thì mặc trời mưa, quán nhậu vẫn đông khách như thường.
Gần đây nhất, chủ nhân của hai thương hiệu lớn Heineken và Tiger sau khi mua lại hai thương hiệu Larue và BGI đã tiếp tục tạo chỗ đứng cho hai loại bia này bằng các chương trình khuyến mãi và chế độ giá khá cạnh tranh.
Kết quả là Larue, đặc biệt là BGI được nhiều khách thử và chấp nhận. Một chai BGI có dung lượng gấp rưỡi chai Sài Gòn đỏ được bán tại các quán nhậu với giá chỉ tám ngàn đồng, đã vậy uống bốn chai được tặng thêm một chai nên hút khách là phải.
Vài chuyện “tá lả” trên đây chỉ là những điều tản mạn nhưng có tính “phổ biến cao trong cộng đồng dân nhậu Sài Gòn”. Tất nhiên, còn một thế giới nhậu hạng sang hoàn toàn khác, nơi các khách VIP gặp gỡ bàn công chuyện mà thường chỉ có một người đứng ra trả tiền ít ra cũng năm, bảy triệu đồng cho một chầu nhậu như cụm nhà hàng trên đường Lê Ngô Cát, Nhà hàng Hội Ngộ trên đường Nguyễn Thông…
Thế giới nhậu Sài Gòn vì thế chắc chắn còn phong phú hơn nhiều so với những gì mà những ai không nhậu có thể tưởng tượng ra.
CHIẾN THẮNG

2 nhận xét:

  1. Bây giờ muốn bù khú với anh em cũng phải tính sao cho vẹn đôi đường, chớ thời vật giá leo thang mà đứng ra ôm trọn chầu bia thì về nhà vợ cho ôm trọn.. nỗi buồn gặm nhắm với cái gối ôm...

    Trả lờiXóa
  2. Chơi sao cho vui, chứ chơi xong có người buồn thì chơi làm gì? NHậu vô tiền chợ của gia đình thì...chớ nên. Miếng ăn là miếng tồi tàn thì chớ nên ăn!

    Trả lờiXóa