Thứ Bảy, 4 tháng 6, 2011

Sự thật = Sức mạnh của truyền thông và Sự sợ hãi từ cả 2 phía!




Hôm qua có rất nhiều bạn đã không đến dự hội nghị Truyền thông và sự thật tổ chức tại Dòng Chúa cứu thế 38 Kỳ Đồng, Q3, dù trong lòng rất muốn! Vì đến đây khác với tuần hành trên đường phố vào ngày 5/6. Vì đến đây bạn sẽ dễ dàng bị nhận diện, và có thể bị đưa vào sổ bìa đen của lực lượng an ninh.

Những bạn nầy đã chọn giải pháp an toàn là không tham gia. Ở đây tôi chỉ nói đến một loại đối tượng, là các bạn trẻ đã quyết định tham gia tuần hành vào ngày chủ nhật 5/6/2011. Để phản đối ý đồ của TQ xâm chiếm lãnh hải HS-TS của nước ta.

Cũng hôm qua, khi vừa đáp xuống sân bay TSN sau chuyến hành trình từ HN của blogger Người Buôn Gió để tham gia hội nghị Truyền thông và Sự thật nhân ngày Truyền thông công giáo thế giới. Anh đã sms cho ban tổ chức báo tin đã đến TP/HCM.Nhưng đến 19h30 thì ban tổ chức thông báo anh đã bị CA. Q. TB bắt giử không rõ lý do.

Cũng hôm qua Trương Thái Du đã cho hiện bài viết: Một hành động không thể bào chữa. Xin trích:

“Nếu các bạn cũng như tôi, là một người đi biển từng gắn bó nhiều năm với biển Đông, bạn sẽ kết luận ngược lại với dư luận hiện nay trên mạng. Nghĩa là chính phủ Việt Nam ngày càng mạnh mẽ hơn, kiên quyết hơn. Ít ai biết rằng từ những năm 1990 trở đi, hoạt động trên biển của tàu thuyền Việt Nam thỉnh thoảng vẫn va chạm với tàu chiến Trung Quốc. Có lần ở ngay cửa vịnh Bắc Bộ tàu hàng Việt Nam đã bị đại liên bắn xối xả lên cabin vì đi quá gần nơi dầu khí Trung Quốc đang tác nghiệp. Còn chuyện các tàu phục vụ khai thác dầu Việ t Nam chạm trán với các tàu tuần tra Trung Quốc thì có thể so sánh như cơm bữa. Người dân không biết. Báo chí im lặng. Chính phủ hoặc cố nín nhịn hoặc tìm chưa ra cách giải quyết vấn đề. Những câu chuyện chỉ truyền miệng nhau trong giới, nhiều khi tắc nghẹn vì bức xúc.”

Như vậy những vụ việc như thế này đã xảy ra từ rất lâu và có hệ thống. Nhưng truyền thông đã không được phép đưa tin, mãi cho đến vài ngày trở lại đây mới được phép công khai. Xin trích ý kiến của một bạn comment trên blog TTD:

“Tôi không tán thành quan điểm này ở điểm không rõ ràng.
Với tình hình Trung Quốc liên tục gây hấn, nếu chỉ phản ứng ngoại giao như hiện tại sẽ không thể ngăn chặn các hành động tiếp theo của Trung Quốc. Mà để xảy ra tình hình này, tôi cho rằng cũng do chính phủ đã không có những phản ứng mạnh mẽ các hành động của Trung Quốc lâu nay.
Với lợi thế địa lý, chúng ta có thể hành động cứng rắn mang tình răn đe đối với tầu chiến Trung Quốc. Cả hai quần đảo đều nằm trong tầm hoạt động của máy bay chiến đấu Việt Nam 300-600KM, trong khi lại quá xa cơ sở quân sự gần nhất trên đảo Hai Nam của Trung Quốc (1500KM)
Trong 10-20 năm nữa, Trung Quốc có thể có tầu chiến sân bay, chung ta sẽ mất đi một số lợi thế. Do đó cần thiết phải có hành động cứng rắn ngay từ bây giờ
Không thể tin được bọn Tàu. Phải hành động”

Trong cái thế giới phẳng hôm nay, thông qua Internet thật khó có điều gì có thể che giấu được công chúng. Nhưng công chúng ngược lại về phần mình cũng rất e dè để có thể nói ra sự thật, hay chỉ một phần của sự thật. Đó là một sự thật có phần éo le và câu hỏi được đặt ra là: Bạn sẽ làm gì khi biết được sự thật?

Có một khách hàng của tôi mỗi khi đến quầy gặp tôi là anh lại phàn nàn đủ thứ về những thói hư tật xấu của chế độ. Có những điều anh nói không sai, nhưng vấn đề anh chỉ dám nói với tôi, như một công cụ cho anh xả stress. Bởi khi tôi hỏi sao anh không đăng lên mạng, hoặc anh viết ra đi tôi sẽ đăng dùm anh thì anh im lặng. Và tôi biết là anh sợ. Một nỗi sợ thâm căn cố đế, và có thể nói đó cũng là nỗi sợ mà đa số người Việt đều mắc phải. Cho dù họ không làm gì sai!

Còn ở phía bên kia thì sao? Họ cũng vậy! Có rất nhiều người biết rất rỏ về sự kiện blogger Điếu Cày, anh đã từng tham gia biểu tình chống Trung Quốc năm 2007, cũng vì lý do Hoàng Sa – Trường Sa. Sau đó anh bị truy tố và ngồi tù vì tội danh trốn thuế. Mãn hạn tù anh lại tiếp tục bị tống giam và lần này với tội danh phản quốc theo điều 88 của bộ luật hình sự.

Thật khó tin khi một người ngồi trong tù suốt hơn 2 năm trời lại có thể phạm tội, và lại là tội lớn như thế! Nếu thế thì phải giải thích như thế nào cho công chúng? Không có thông tin! Và theo như các phương tiện truyền thông đã đưa tin thì chỉ vài dòng như thế, không có phiên tòa, không xét xử, không tố tụng. Phải chăng nhà nước sợ anh? Hay nói cho đúng hơn là sợ sẽ lại có những người như anh. Không sợ chính quyền nhân dân!

Có thể đúng là như thế khi hôm nay lại nhận được tin blogger Mẹ Nấm bị bắt không rỏ vì tội danh gì. Nhưng tôi phỏng đoán là nhà nước không muốn sự có mặt của chị trong buổi tuần hành ngày mai. Vì sự hiện diện của chị cũng như của Người Buôn Gió sẽ ảnh hưởng rất lớn tới suy nghĩ và hành động của giới trẻ.

Cũng trong vài ngày vừa qua, trên facebook và trên blog của mình có một sự kiện khá lạ là một nhân vật của báo lề phải, một nhà báo trẻ, tài năng, một cán bộ nguồn của báo TN vì hình như anh là tổng thư ký tòa soạn. Anh đã đăng trên blog của mình, cũng như trên facebook những bài viết ngắn có nội dung kêu gọi mọi người đi tuần hành để phản đối TQ đã xâm chiếm lãnh hải nước ta. Theo ý kiến cá nhân tôi thì đây là một chuyện lạ. Vì với cương vị của anh, anh không thể hành động như vậy nếu không được sự chấp thuận của lãnh đạo, và nếu như vậy thì thông điệp này gửi đến cho chúng ta điều gì? Nhà nước cấm hay không cấm chuyện biểu tình tuần hành chống lại TQ?

Ai trả lời được câu hỏi nầy, người đó biết Sự Thật!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét