Giữa Sài Gòn, có những kẻ lộng hành, xem đường phố là lãnh địa của mình, tự đứng ra bảo kê, thu tiền bất chính, gây mất an ninh trật tự, khiến người dân hết sức lo lắng.
“Mày không đóng tiền thì phải trả giá”
Một
bạn đọc tên N.T.Hoa (50 tuổi, quê Quảng Ngãi, tạm trú Q.Tân Bình - đề
nghị được đổi tên vì sợ băng nhóm này trả thù) đã đến tòa soạn cầu cứu
vì bị một người tên H. cùng đàn em thu tiền bảo kê và nhiều lần đánh đập
bà. Theo đó, nhiều năm nay, đoạn lề đường Phan Thúc Duyện (ven Công
viên Hoàng Văn Thụ, P.2, Q.Tân Bình, TP.HCM) có một người đàn ông tên H.
đứng ra chỉ đạo đàn em thu tiền bảo kê của những người bán hàng rong
khu vực công viên này. Các quán xá bày bàn ghế chiếm hết lề đường dành
cho người đi bộ. Cảnh mua bán bát nháo diễn ra công khai hằng ngày.
|
Cũng
chính vì khu vực này khá “màu mỡ” nên ông “trùm” H. đứng ra thu tiền
tháng những người mua bán ở đây 600.000 đồng/tháng (trong đó 300.000 là
tiền canh công an, được thu 10.000/ngày; 300.000 đồng còn lại là tiền
“bến bãi”, được thu vào ngày 20 hằng tháng).
Dù
trời mưa gió, kinh doanh ế ẩm nhưng những người buôn bán vẫn bị thu
tiền; thậm chí đàn em của H. đi đánh nhau bị thương cũng bắt những hộ
buôn bán này đóng tiền để lo thuốc men (!?). Nhiều năm bị thu tiền một
cách vô lý nên bà Hoa không chịu đóng tiền nữa lập tức bị chúng gây hấn,
đe dọa, đánh đập, hằng ngày kéo tới quậy phá không cho buôn bán.
Theo
đơn tố cáo của bà Hoa, từ năm 2008, H. bắt đầu thu tiền bảo kê; đoạn
đường này có hàng chục quán xá. Nếu người bán hàng rong nào đến khu vực
này bán sẽ bị đuổi đánh, muốn bán thì nộp tiền “bảo kê”. Tháng 4.2011,
bà Hoa về quê tổ chức đám cưới cho con gái; đến tháng 5 vào bán lại
nhưng do trời mưa bán ế, xin đóng 200.000 đồng/tháng nhưng H. không đồng
ý. Bị đẩy đến đường cùng, bà Hoa liều mạng không chịu đóng tiền “bảo
kê” nữa liền bị chúng gây sự.
Từ
tháng 5 đến cuối năm 2011, đàn em của H. nhiều lần đến kiếm chuyện với
bà Hoa, đập phá bàn ghế, đánh đập, bóp cổ bà… Ngày 9.9.2011, bà Hoa đang
đứng bán thì H. cho một đàn em tên Hải đến gây hấn với bà, đuổi khách
đang ngồi uống nước. Sau đó, Hải còn lấy dao định chém bà Hoa nhưng
khách uống nước can ngăn kịp thời. Chưa dừng ở đó, sáng 23.10.2011, như
thường lệ, bà Hoa đẩy xe ra Công viên Hoàng Văn Thụ bán nước sâm thì H.
đến gây gổ kiếm chuyện với ý định buộc bà Hoa nộp tiền “bảo kê” và H. đe
dọa: “Được rồi. Mày không đóng tiền thì phải trả giá”.
Ba
ngày sau, khoảng 6 giờ 30 ngày 26.10, bà Hoa đi xe đạp vừa đến đường
Thăng Long thì bất ngờ bị 2 thanh niên đi xe gắn máy cầm cây đánh vào
tay trái khiến bà ngã xuống đường bị thương. “Từ trước đến nay tôi không
thù oán với ai cả. Chỉ có H. thù oán tôi. Hắn không ra tay mà mướn
người khác đánh tôi, đúng như lời cảnh báo của hắn trước đó” - bà Hoa
nói trong sợ hãi.
Lãnh địa bất khả xâm phạm
Mặc
dù đây là lề đường công cộng, nhưng H. tự đứng ra tuyên bố chiếm khu
vực này bằng luật rừng. Mỗi khi người bán hàng rong nào xuất hiện tại
đây đều bị đàn em của H. đuổi đánh. Đầu tháng 9.2011, một người đàn ông
trạc 50 tuổi đi xe gắn máy, chở tủ bánh da lợn đi bán, ghé vào lề đường
Phan Thúc Duyện ngồi nghỉ mát thì đàn em của H. đến đuổi đi. Người đàn
ông chưa kịp đi thì đàn em của H. đạp xe ông ngã bể tủ kiếng, đổ bánh,
rồi xông vào đánh.
Do
bản năng tự vệ, ông này chụp được con dao cắt bánh đâm trúng người tên
Tý (đàn em của H.) chảy máu. Hoảng sợ, ông bán bánh vứt xe lại hiện
trường, bỏ trốn… Tuy nhiên, sau đó H. đã ép buộc những người buôn bán ở
đây phải đóng 30.000 đồng/người để lo tiền thuốc men cho tên Tý. Tương
tự, trước đó cũng do “xâm phạm” lãnh địa của H. buôn bán, bà Lan (bán
bánh mì) đã bị đàn em của H. đánh gãy xương sườn; sau đó H. thu 100.000
đồng/người để bồi thường tiền thuốc cho bà Lan…
Để
kiểm chứng lời tố cáo của bà Hoa, khoảng 14 giờ ngày 6.9, chúng tôi nhờ
một người bán bánh mì đến khu vực này đứng bán, thì lập tức bị vợ của
H. đến chửi bới đuổi đi, đòi đánh người này. Rất may, chúng tôi đóng giả
vai người đi đường “thấy chuyện bất bình” đến can ngăn kịp thời. Thấy
chúng tôi làm dữ, vợ của H. gọi điện “cầu cứu” y đến giải quyết. 5 phút
sau, H. xuất hiện trên chiếc AirBlade mang biển số 54V9-545…; mặc áo sơ
mi trắng, quần tây đen trông lịch sự nhưng mặt mày bặm trợn. Sau khi
quan sát, H. nghi ngờ chúng tôi là công an nên bỏ đi. Trong suốt thời
gian theo dõi ở đây, chúng tôi không thấy bất kỳ người bán hàng rong
“lạ” nào dám bén mảng đến khu vực này bán.
Thu tiền giữa ban ngày
Sau khi tiếp nhận đơn phản ánh, PV Thanh Niên đã
bí mật theo dõi thu thập thông tin, nhiều lần ghi hình lại cảnh đàn em
của H. thu tiền của những người bán nước trên đường Phan Thúc Duyện công
khai hằng ngày. Khó khăn lớn nhất đối với chúng tôi trong quá trình thu
thập chứng cứ về hành vi trấn lột trên đường phố của H. và đám tay chân
là không ai dám đứng ra tố cáo chúng vì sợ bị trả thù, ngoại trừ bà Hoa
bị đẩy đến đường cùng.
Chiều
21.8, chúng tôi đóng vai khách vãng lai đến khu vực trên uống nước. Lúc
này, có hàng chục quán bán nước giải khát san sát nhau, bày bàn ghế lấn
chiếm trọn lề đường Phan Thúc Duyện, dài đến hàng trăm mét. Khách dạo
công viên, sinh viên học sinh, công nhân viên văn phòng cũng có mặt tại
đây ngồi ăn uống, nói chuyện rôm rả. Ngồi theo dõi được 1 giờ đồng hồ,
lúc đó khoảng 16 giờ 40, một thanh niên tên Khoa (đàn em của H.), nói
giọng Thanh Hóa, đi xe Wave mang biển số 36L9-771… màu xanh đen; cao,
trắng, mặc áo thun đỏ, quần tây đen, chạy xe trên lề đường Phan Thúc
Duyện (từ hướng Sân vận động Quân khu 7 về đường Trần Quốc Hoàn), cứ đến
mỗi xe đẩy bán nước, chè, người này thu 10.000 đồng. Toàn bộ cảnh thu
tiền của tên này đều bị chúng tôi ghi hình. Sau khi thu tiề̀n xong,
người này đứng đếm tiền, rồi lên xe biến mất.
Các quán xá này là nơi cát cứ của H. - Ảnh: Đàm Huy Vợ của H. chửi bới, đòi đánh người bán bánh mì H. đứng xa nắm tình hình để chỉ đạo đàn em Đàn em của H. thu tiền của một người bán chè |
Không dám tố cáo vì sợ bị trả thù
Qua
tìm hiểu, chúng tôi được biết, những người buôn bán ở khu vực này hầu
hết đều ở các tỉnh khác vào TP.HCM mưu sinh, kinh tế khó khăn; hằng ngày
họ thu lợi chỉ vài chục ngàn đồng để kiếm sống qua ngày, nhưng vẫn bị
băng của H. trấn lột thậm tệ. Mỗi tháng họ phải cống nạp cho băng nhóm
của H. 600.000 đồng.
Điều
đáng nói, hầu hết mọi người buôn bán ở đây đều khiếp sợ khi nghe nhắc
đến băng nhóm của H. Qua điện thoại, khi nghe chúng tôi nhắc đến tên H.,
bà Ch. (quê Quảng Ngãi, bán chè nhiều năm ở đây, hiện về quê lo việc
gia đình) luôn miệng nói xin đừng nhắc đến H. vì không muốn dính dáng gì
đến tên này. Mặc dù bà Ch. có thừa nhận đóng tiền “bảo kê” 600.000
đồng/tháng cho H. nhiều năm nay, nhưng từ chối đứng ra viết đơn tố cáo,
vì sợ bị trả thù.
Tương
tự, khi chúng tôi liên lạc với bà L. (quê Quảng Ngãi, bán nước sâm) thì
bà cũng xin đừng đưa bà vào rắc rối với chúng. “Tôi không biết, không
nghe, không thấy gì hết” - bà L. tỏ ra kinh hãi khi nhắc đến băng nhóm
của H. Bà Hoa bức xúc: “Tôi là người bị băng nhóm của H. đánh nhiều
nhất. Nhiều lần tôi bị đánh ngất xỉu. Tôi có kêu cứu, nhưng mọi người
buôn bán ở đây không ai dám vào can ngăn vì sợ bị chúng đánh luôn”.
|
Đàm Huy -Thanhnien
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét