Thứ Năm, 17 tháng 9, 2009


Không cần nhìn em thêm lần nữa thì cũng nhận ra em bị thiểu năng trí tuệ. Người mang dị tật này thường có dáng dấp, gương mặt với mắt này mũi này… giống hệt nhau. Tròn lẳn, bầu bĩnh, phúng phính nhưng làm người ta nhói đau khi va ánh mắt vào. Em nuôi bệnh ở giường bốn mươi tám, tôi ra vào với má ở giường năm mươi hai. Những buổi sáng khi mười mấy con người ở phòng này nhao nháo rối bời với việc tắm giặt, chải chuốt, ăn uống, thì em bò ra chùi rửa, quét dọn khoảng hành lang, mấy cái phòng vệ sinh nhớp nháp. Chúng tôi không nhúng tay vào vì biết đó là phần việc của mấy chị lao công bệnh viện, chút nữa họ sẽ làm, họ nhận lương để làm những chuyện này. 
Nhưng cô bé, với trí khôn khiếm khuyết của mình, não em thiếu mất vùng mang tên đùn đẩy, chờ đợi. Em làm vì thấy nơi này bẩn thỉu quá. Người khôn không vậy, họ thà chịu khó nín thở, bịt mũi, nhón dép lên những cái vũng chèm nhẹp… để chờ đợi. Ngay cả dì em, người đang sưng húp vì mang quả thận hư khá nặng, chị cũng cằn nhằn con nhỏ đi làm chuyện tào lao, ai kêu ? 
Phải em làm vì ai đó sai bảo thì em đã không đẹp đến vậy, không làm tôi mắc cỡ, tần ngần những khi nhìn em quét lau loẹt xoẹt, thấy mình giảm chiều cao chắc còn cỡ một thước hai, nhưng tôi là con người toàn vẹn, hiểu biết, đọc nhiều sách, nên tôi vẫn ngồi trơ trơ vảnh móng tay. Bù lại, tôi hay rủ em ra ngoài dúi cho khi hộp sữa tươi, khi cái bánh bông lan... Mừng rỡ nhận quà nhưng em dáo dác ngó vào trong, “dì chửi chết…”. Người phụ nữ đó không biết vì bệnh tật làm cho bứt rứt đau đớn hay do nỗi bực dọc gì mà rầy la em suốt ngày. Nhưng suốt ngày em chỉ toe miệng ra cười, lăng xăng đấm bóp, đi mua cơm, giặt giũ quần áo… Có lần tôi nói giỡn, “em với dì giống hệt nhau, y như hai mẹ con vậy…”. Em hạ giọng thầm thì, vẻ như sắp trao cho tôi một bí mật lớn lao, “mẹ em đó, em giả bộ kêu dì Chín để  mẹ khỏi mắc cỡ, tại đẻ ra em khùng khùng…”. Xế trưa, tôi bỗng  nhìn thấy một mảnh trăng đầu mùa, khuyết còng, mỏng tang gần như trong suốt treo diệu vợi giữa trời, ngó nao lòng lắm, không thể nói ra lời. Không biết vì đẹp hay vì buồn. 
Như món canh tạo hóa nấu lạt, cô bé chỉ thiếu một chút thôi là lành lặn kiếp người. Bất chấp điều đó, em vẫn đẹp theo kiểu của mình. Đẹp vì hao khuyết. Đẹp mà không biết. 
Xóm tôi ngày trước cũng có một anh thiểu năng trí tuệ, mọi người gọi Lủ khùng. Đám tang nào anh Lủ cũng tới, phụ lo trà nước và đánh trống. Khuya xa, khi mọi người đã mòn mỏi lủi đi kiếm chỗ chợp mắt, anh Lủ vẫn không bao giờ để thưa tiếng trống. Giữa hai hồi trống, thấy cỗ áo quan nguội lạnh, anh đi sửa lại cây đèn cầy nghiêng, đốt giấy vàng bạc, thắp nhang, rồi khói lại tiếp tục nối vào khói ấm áp… Lủ lủi thủi, mà tận tụy. Buổi khách viếng đông, đám thanh niên kia cà lơ phất phơ, bởi một mình anh Lủ chạy trà nước cũng đủ chu đáo rồi, dù mệt đừ, mồ hôi nhễ nhại, nhìn thương. Người như anh ở chốn nhốn nháo nào cũng bị lạc giữa những người khôn toan tính thiệt hơn. 
Lại nhớ Soi, một khán giả hâm mộ đặc biệt của anh nghệ sỹ bạn tôi, bẩm sinh ngây ngô dài dại. Chị mê cải lương, mùa khô nào đoàn hát về chị cũng đi coi, và vô cùng ngưỡng mộ anh bạn tôi. Hết buổi diễn, chị thường len vào đằng sau sân khấu để tặng anh khi thì trái khế, trái bần, khi thì cái bánh dừa, khúc mía… không quên ngọng ngịu khen, hát hay quá à... Lớn tuổi, anh không đi hát nữa, quản lý đoàn một thời gian anh về Sở làm việc như một công chức bình thường. Có chiều từ cơ quan về anh thấy chị Ngơ Ngẩn đứng chờ ở cỗng. Anh hỏi, “Em kiếm tôi à, Soi?”. Chị chìa ra mớ bông rau muống héo queo, chắc là hái ở dọc đường, nói “Cho nè…”. Tay đưa về phía anh mà mặt day chỗ khác, ngượng ngùng đúng kiểu… cải lương. Xong chị ra về, từ trung tâm thành phố,  Soi phải đi hơn hai mươi cây số đường sông mới tới nhà mình. 
Hơn nữa đời ca diễn, người nghệ sỹ nổi tiếng lần đầu tiên nhận được một bó hoa kỳ lạ. Nghe chuyện, ai cũng buồn cười, nhưng trong lòng nhuốm màu chua xót, mai kia khán giả không còn nhớ anh nữa, tên anh, giọng hát anh bị vùi dập mất tăm giữa những thần tượng mới, thì anh vẫn còn chị Ngẩn Ngơ, lâu lâu lại xuất hiện để tặng hoa cỏ dại hái bên đường xơ xác, tưởng thưởng cho người nghệ sỹ này đã từng sáng chói, vàng son. Chị không được trời cho chức năng quên lãng. 
Nhưng cái mối quan hệ bi hài, vừa buồn cười vừa ngọt ngào vừa xót xa đó không phải ai cũng có. Bạn tôi vô tình nhận được vì anh đã bình thản chào đón một khán giả dị tật như một người bạn lâu ngày, như một người bình thường với trái tim, khối óc bình thường, “Em chờ tôi lâu không, Soi ?”. Cho là anh giả bộ, anh diễn, nhưng hình như không nhiều người diễn cho ra cái vai nhân hậu đó…
Chè : Nói thiệt, lúc viết bài này tui quợn dữ lắm, tại vì tui để ý rùi, hễ tui viết liên quan tới bệnh gì thì người thân tui có bệnh ấy. Trước viết CDBT có vụ thằng nhỏ chảy nước mắt sống, sau này xảy ra chuyện thằng con tui lúc còn trong tháng, bị trào sữa lên mặt, lên mắt, giờ hay chảy nước mắt sống lắm. Bác sỹ vườn nói có cái ống thoát nước mắt trong mắt bị tắc rùi(tui nôm na vậy), lớn lớn chở đi Sài Gòn thông ống. Tui hoang mang không biết chữa có khỏi không thì mới đây, viết tào lao về trái tim hư hao, cái má tui đang mạnh giỏi mập mạp rắn rỏi, 66 tuổi còn chạy xe máy đi ào ào, chuyên làm tài xế chở ba tui đi huyện chơi, tự dưng lăn đùng ra nhồi máu cơ tim, vào đúng ngày 15/08 (vậy là các bạn biết lý do tại sao blog tui đứng hình lâu zị hén ). Tui phải lấy hết sức can đảm để mà viết cái bài này vì tui thấy chắc mình hong có sinh đứa nữa.
Thiệt là bi thảm lắm, giờ tui hong biết cho nhân vật tui chết vì cái gì nữa, nhưng tốt nhất là hong nên đụng xe, té hố ga, dây điện thoại quấn, bệnh ung thư, chìm xe chết đuối trên đường, ăn khoai tây Trung Quốc bị ngộ độc, bị tàu Trung Quốc bắn, ngộp thở vì công nhân Trung Quốc bao vây... Mấy cái này có nguy cơ cao, có lẽ nên lấy lý do bù loong máy bay rớt trúng đầu, chết. 
Vậy đi 

bài mới nhất của Nguyễn Ngọc Tư 
tự Tư Bất Tận hay Saurieng, hay...thôi hổng nói nữa sợ cô ấy bắt chước thì hết dốn.

Thứ Ba, 15 tháng 9, 2009

Khi Mới Nhớn


Nhà thơ Đinh Hùng: sinh năm 1920 tại Hà tây. Mất năm 1967 tại Sài Gòn-Việt Nam. Tác phẩm chính: Mê Hồn Ca (1954), Đường vào tình sử (1961)


Khi mi nhn, tui mười lăm, mười by,
Làm hc trò, mt sáng vi môi tươi.
Ta bước lên, chân vn do bên người,
Ngoài cp sách, trn ai cũng xem nh.
Đi thp thoáng qua hc đường nh bé,
Ph phường cuc sng mi lên hoa.
Ta ngi nghe nhng tiếng th thành xa,
Hn lơ đãng mng ra ngoài cửa lp.
Nng thu đó khiến lòng ta hi hp,
Ta nhìn cao mi rõ b giam cm.
Ôi tiếng nào vang bn bc tường câm?
Không khí nng mơ h thy vi bn.
Ta nhn lên, bước đường không gii hn,
Có l đâu kim gi ni tay người ?
Tui hoa hng kiêu hãnh của ta ơi!
Tình đã hn trên đường nng mi.
Ta ném bút, dm lên Su mt bui,
Xa v bài, m rng Sách Ham Mê.
Đã tng phen trèo cng, b trường v,
Xếp đo đc dưới bàn chân ngo mn.
Đi đi mi t ngày ta dy lon,
Sm như chiu hư thc bóng hoa hương,
Ta ra đi, tìm lp hc thiên đường,
Và khi đó thì m yêu ngi khóc...
Ôi! khoái lc nhng gi trn hc,
Nhng bình minh xuân đp, nhng chiu thu!
Bao cnh nước mây đm thm hn hò,
Khi biếng gp, nh nhung pha màu áo.
Hi thành đô vi linh hn Bách Tho!
Còn nh ta, chàng tui tr tóc bay ?
Làm hc trò nhưng không sách cm tay,
Có tâm s đi nói cùng cây c.
Riêng ta nh nhng trưa hè sc đ,
Đường hoàng lang nng đng: li đi quen.
Nhìn bóng cây chen bóng mng hư huyn,
Ta đến đó ln đu nghe ro rc.
Thy phn pht hình đôi vai, b ngc,
Làn môi tươi in mt nét son hng.
Cp má đào phơn pht ánh phù dung,
Đu l lướt mái tóc dài sóng gn?
Ta ngây ngt c tm thân va nhn
Bng rùng mình th vi ánh dương qua,
Tưởng hương thơm mt da tht đàn bà .
THƠ ĐINH HÙNG

Thứ Hai, 14 tháng 9, 2009

Chỉnh thông tin chưa chuẩn

Xin cáo lỗi cùng các bạn, trong entry: Chuyện linh tinh trong làng báo xin nói lai một số thông tin : 1/ nhà báo Thu Hồng chỉ mất chức ở báo Thể thao Văn hóa, còn ở Thể thao TP/HCM thì hiện đương chức. Cám ơn.

Tạm biệt em, tạm biệt bloger menam

Bấm vào văn bản để xem lớn hơn.

Chủ Nhật, 13 tháng 9, 2009

Lời người trong cuộc-Bố cu hưng-nhà báo Đức Hiển


Đôi lời với chị Thu Hồng
“...Số là ngài đại sứ quán, thi thoảng ngẫu hứng tụ tập một nhóm  những người iêu nước Mỹ. Sau một cuộc gặp thế về, bạn Osin trình báo nội dung đàm đạo cho A 25. Osin đã tự cứu mình rất ngoạn mục nhưng  đường hoạn lộ của bạn Đức Hiển bên báo Pháp luật TP HCM, người tham dự cuộc đàm đạo,  đang lên phơi phới bỗng đứt dây và chưa biết bao giờ mới nối lại được sau những lời mách nhỏ của Osin...”
Trên đây là một trích đoạn trong entry “Osin Huy Đức”, trên blog của chị Hồ Thu Hồng, Phó Tổng Biên Tập báo Thể Thao TPHCM. Blog viết về anh Huy Đức. Những nội dung khác, tôi không có ý kiến vì không liên quan đến tôi. Riêng đoạn vừa nêu, tôi thấy cần có đôi lời minh định để không gây hiểu lầm về tôi, về cơ quan tôi.
Thứ nhất, Đại sứ Mỹ Michael Michalack khi vừa bắt đầu nhiệm kỳ của mình tại VN có mời bốn nhà báo gồm Huy Đức, hai đồng nghiệp ở Tuổi Trẻ và Thời báo Kinh tế Sài Gòn và tôi đi uống cà phê vào ngày 3-12-2007. Cùng tham dự có một số nhân viên Đại sứ Quán và lãnh sự quán Hoa Kỳ tại TPHCM.  Ông Đại sứ không mời trực tiếp tôi mà thông qua Phòng Thông tin lãnh sự quán Hoa Kỳ, nơi này lại thông qua Tổng Biên Tập báo Pháp Luật TPHCM. Tôi xem việc tiếp xúc  ấy  là việc bình thường của nhà báo và nhận lời mời. Vì lẽ đó, không thể xem đây là việc “tụ tập một nhóm  những người iêu nước Mỹ”  như chị Hồ Thu Hồng viết. Các đồng nghiệp Tuổi Trẻ, TBKTSG chắc cũng đồng ý điều đó.
Thứ hai, tại cuộc gặp, tôi chỉ nói chuyện và tìm hiểu về những điều bạn đọc của Báo quan tâm như thủ tục cấp visa cho du học sinh Việt Nam. Nếu Osin trình báo cho A.25 nội dung này, chắc cũng không sao. Hơn nữa, đây là công việc nên sau đó tôi báo cáo với Ban Biên Tập- bằng văn bản- nội dung cuộc tiếp xúc. Tôi không thấy có gì nguy hiểm để Huy Đức phải run sợ tự cứu mình bằng cách khai báo với A.25. Nếu A.25 hỏi, chắc chắn BBT sẽ cung cấp, không cần Huy Đức đi mách lẻo.
Thứ ba, chuyện “đường hoạn lộ của bạn Đức Hiển bên báo Pháp luật TP HCM, người tham dự cuộc đàm đạo,  đang lên phơi phới bỗng đứt dây” thì thật tình tôi không hiểu. Cho đến giờ này tôi không thấy có hậu quả xấu nào từ cuộc tiếp xúc trên. Lãnh đạo Báo Pháp Luật TPHCM không thể đánh giá xấu một nhà báo sau khi đã đồng ý cho anh ta đi gặp một nhà ngoại giao nước ngoài. Cơ quan An ninh cũng không thể thành kiến và can thiệp vào công tác cán bộ của một tờ báo chỉ vì lời mách lẻo của ai đó.
Chị Hồng có thể có thông tin và xem tôi như nạn nhân bị Huy Đức chơi xấu. Tuy nhiên, về phía mình, tôi cũng muốn nói lại như trên.

nguồn: http://bocuhung.multiply.com
Vậy là đã rỏ rồi nhé!

Chuyện linh tinh trong làng báo…bạn tin ai???


Nhà báo Hồ Thu Hồng, từng giữ chức Phó Tổng biên tập báo Thể thao – Văn hóa, vừa đăng một bình luận ngắn trên Blog Beo của mình. Nguyên văn như sau:
“Vào trang mạng bauxite, lần đầu tiên ngó cái bảng ký tên phản đối việc khai thác bauxite tại Việt Nam . Trừ các vị đang ở nước ngoài chỉ có ý nghĩa đông tay vỗ nên kêu, đa số những người ký tên trong nước đều rất già và chiếm một con số kha khá là… văn nghệ sĩ. Tớ quen một số trong con số kha khá trên và biết họ đủ để có thể khẳng định ngay không ngần ngại rằng, đến cái phích đựng nước Trung Quốc còn giành nhau chí mạng với anh ruột thì làm sao có đủ tâm( lẫn tầm) để lo lắng cho tận thế hệ tương lai mà ký với cọt.
Già, bí bách, mượn chuyện bauxite giải tỏa ẩn ức cá nhân thì cứ việc nhưng nhân danh từ khoa học đến đạo đức để ký thì I can các you.”
Sau vụ Luật sư Lê Công Định bị bắt, blogger Hồ Thu Hồng đưa ra những bài viết như: “Vì sao Luật sư Lê Công Định bị bắt“, “Luật sư Lê Công Định là chồng ai?“, “Người Mỹ đã giúp bỏ tù các luật sư ra sao?“…

Người hùng và con chó
Thư mục: Tổng hợp |
Đăng ngày: 12:09 30-08-2009
Gần 3 năm trước, sáng sớm, tôi nhận được tin nhắn của nhà văn Bích Ngân, chef Nhà xuất bản Văn nghệ: hàng triệu người cảm ơn mi.
Ngay sáng đó, một cuộc đàm thoại cố tình cho tôi nghe, gần như nguyên văn thế này: vái trời cho một phần nghìn người cảm ơn bà ấy bỏ tiền mua báo mình sáng nay. Giờ mà nó đóng cửa báo vài tháng là con tao đói. Bà ấy ỉ i nhà cao cửa rộng mới hám làm người hùng rơm...Nhân vật này hiện thay thế vị trí tôi tại báo.
Nếu bây giờ bạn hỏi tôi có thay đổi quan điểm của mình về nội dung bài báo đó không. Không, dứt khoát không.
Bạn lại hỏi tôi có ân hận về quyết định đăng bài báo đó không. Xin trả lời ngay có, rất rất có.
Làm một nhà báo, bạn chỉ chịu trách nhiệm cho chính cá nhân mình. Làm lãnh đạo một tờ báo, bạn phải chịu trách nhiệm cho số phận hàng trăm người, sát cánh ngày ngày bên cạnh bạn. Ở Việt nam, chưa có bất cứ một tên tuổi cây bút nào có khả năng lôi kéo người đọc..ào ào mua báo nhưng có không ít lãnh đạo báo, có khả năng kéo một cái manchette từ đáy vực phá sản lên bờ. Và để lên được bờ phải có hàng chục cây bút, hàng chục chuyên mục cộng với hàng chục con người âm thầm cần mẫn quy tụ sau anh lãnh đạo đó.
Trong điều kiện và hoàn cảnh hiện nay, khi bạn biết chắc 100% không đủ khả năng làm thay đổi triệt để nó thì bạn phải chọn lựa, hoặc bạn làm người hùng( ảo) hoặc nhân viên bạn không bị đói( thật). Xét về cả nghiệp vụ lẫn đạo đức, lựa chọn thứ 2 mang lại nhiều lợi ích hơn, cho chính bạn và những người đang lao động, vì bạn. Trong một cuộc chơi bạn không được tham dự nữa, làm người ngoài cuộc thì bạn là vô dụng.
Và cái đám đông ảo đang tung bạn lên chín tầng mây ấy, đừng say. Một hôm nào đó, bạn quan sát thử, niềm vui ( và cả sự hàm ơn không nói ra lời ) của cô thủ quỹ, cậu lái xe trong tòa soạn khi thấy tirage báo tăng lên mà xem, nó thật vô cùng và nó mang cho bạn niềm vui có thể sờ được. Bạn cũng rất nên đọc kỹ entry tôi copy từ talawas về ngay sát đây để thấy, một trong những bậc từng phong tôi là người hùng đó, hạ tôi xuống thành chó như thế nào.
-------
* Bạn Son: Chuyện Osin tớ sẽ kể khi đi Lào về, cứ để thiên hạ hoắng hết cỡ đi đã


Osin Huy Đức
Thư mục: Tổng hợp |
Đăng ngày: 14:46 12-09-2009
Từ 25-8, tôi không còn là phóng viên Sài Gòn Tiếp Thị. Trong 21 năm làm báo, tôi đã từng bị mất việc nhiều lần.
Ngay cái hàng chữ đầu tiên, bạn Osin này đã nói dối và nói nửa sự thật. Đời làm báo của Osin từ thuở Tuổi Trẻ Thanh niên Nông thông ngày nay...chưa từng bị mất việc mà toàn là do bạn ấy đánh nhau rồi thua với một nhân vật nào đó trong tòa soạn, sau đó tự xin chuyển hoặc thất bại trong kinh doanh báo mà tự động đóng cửa. Từ ngày 25/8, bạn í không còn là phóng viên nhưng, tội nghiệp một ngàn bạn tình nguyện đóng 10 ngàn/tháng nuôi bạn Osin, vẫn chưa bằng lương SGTT trả cho cộng tác viên Huy Đức đâu. Bạn í còn một đống bất động sản do công ty quân đội to đoành dưới chân cầu Nguyễn Hữu Cảnh đỡ đầu. Con bạn í du học Mỹ, nếu bạn í xộ khám cũng đã có bạn ở Cục thông tin quốc hội Hoa kỳ... đỡ đầu luôn. Bức tường Berlin chỉ là một hoạt cảnh cực khéo nhưng giá mà bức tường ấy nó sụp đổ sớm hơn thì con đường phía trước của Tổng Biên tập Tâm Chánh đỡ đen tối hơn.
Tác giả bức tranh báo chí hiện nay không phải hoàn toàn là Ban Tuyên giáo.
Câu này thì bạn Osin viết chính xác. Bởi vì bạn í là một trong những đồng tác giả bức tranh u ám hiện nay của báo chí. Tại sao tớ lại nói như vậy. Ngày còn làm ở Tuổi trẻ, bạn Osin này là bậc thầy của việc dùng ngòi bút làm kinh tế cá thể, những người từ ngày ấy của công ty Bia Sài gòn nay còn kể vanh vách giai thoại Huy Đức cầm bút đi trước, nhà thơ Nguyễn Đỗ cầm hợp đồng quảng cáo dí theo sau. Giá như chỉ dừng ở việc làm tiền thì OK, không có chuyện gì xảy ra cho cả bạn Huy Đức lẫn báo chí.
Huy Đức, cùng một vài bạn khác-có dịp tớ sẽ kể lần lượt- lấn sân sang chuyện chính trị. Đừng hiểu chính trị theo nghĩa sang trọng là đấu tranh cho tự do dân chủ xứ cừu nhé. Chính trị ở đây tức là dùng ngòi bút hỗ trợ các thế lực này nọ của thiên đình choảng nhau, nhất là sát gần đại hội Đảng. Vụ Năm Cam, vụ PMU 18 là hai ví dụ điển hình. Hai là quá đủ để Ban ra tay nhổ tuốt tuột cả cỏ lẫn hoa.Trong một entry tớ đã bảo bạn này làm nhà báo chả muốn lại muốn làm Osin cho triều đình. Ngoài đời, trong một lần caphe tại số 5 Hàn Thuyên, tớ cũng rất chân tình can bạn ấy bằng tầm gương, 2h sáng ông Nguyễn Công Khế gọi điện cho tớ mà rằng: tại sao họ lại đối xử với anh như vậy. Ông Khế có một niềm tin thơ ngây của người không sinh ra trong lòng chế độ này, bạn Osin thì chơi trò 2 mang vì bạn í quá hiểu chế độ này.
Vậy ông chủ của Osin là ai?
Đầu tiên phải kể đến là Lê Khả Phiêu. Cụ này Osin quen biết từ thuở bên Campuchia, khá trống mồm nên một dạo Osin có rất nhiều tin độc. Thứ đến thì ai cũng biết là cụ Võ Văn Kiệt với chiêu bài viết hồi ký thuê. Cụ Kiệt chết là cú choáng váng với Osin bởi không chỉ mất chỗ chống lưng mà ngay sau đó, gia đình cụ than phiền với Văn phòng TW Đảng việc Osin cất giữ tài liệu của cụ. Osin phải hứa sau đây viết tất cả những gì về cụ Kiệt phải đưa cho VPTW ...duyệt. ( he he he). Ông chủ thứ ba thì Osin còn cay đắng hơn rất nhiều. Ông Trương Tấn Sang đã phủi như phủi tà khi nhắc đến bạn Huy Đức dù thông qua một bạn bên Sàigon Giải phóng, mối lương duyên chủ tớ này coi bộ khá thắm thiết.
Còn một chủ nữa của Osin kiêm minh chủ của các bạn Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức ...nhân vật này hay đến độ tớ sẽ viết riêng một entry về minh chủ và các đầy tớ sau.
Thân Osin, chủ nội thế là cũng oách. Nhưng bạn này còn có cả chủ ngoại nữa. Việc tớ ngừng chơi với bạn Osin cũng bắt đầu từ một vụ liên quan đến chủ ngoại của bạn í.
Số là ngài đại sứ quán, thi thoảng ngẫu hứng tụ tập một nhóm những người iêu nước Mỹ. Sau một cuộc gặp thế về, bạn Osin trình báo nội dung đàm đạo cho A 25. Bạn Osin đã tự cứu mình rất ngoạn mục nhưng đường hoạn lộ của bạn Đức Hiển bên báo Pháp luật TP HCM, người tham dự cuộc đàm đạo, đang lên phơi phới bỗng đứt dây và chưa biết bao giờ mới nối lại được sau những lời mách nhỏ của Osin. Theo tớ bạn Hiền bạn Nguyên bên sứ quán cũng nên cửn thựn có ngày Osin mách bà Clinton là toi công ăn việc làm.
Báo chí phải là nơi chuyển tải những bài viết trung thực, những phân tích, phản biện; những bài viết mà người làm báo tin rằng nó phụng sự xã hội.
Entry sau tớ sẽ chỉ rõ từng bài Osin phụng sự các ông chủ thay vì phụng sự xã hội ra sao.
http://vn.myblog.yahoo.com/thuhong_1960


Tôi không có đủ thông tin để có thể nói gì về những gì bà Hồng nói trên blog của mình, một người mất chức nhưng còn nhà cao cửa rộng và chưa kể có thể bà làm theo sự sai bảo của ông chủ nào đấy ẫn mặt.
Vâng, tôi nghe giọng điệu của bà quen quen, nó mang âm hưởng của: "Tàu thì lạ mà sự hèn hạ thì quen". Mượn còm của một bạn thay lời kết:

Lời bình của nhà báo Hồ Thu Hồng về vụ kiến nghị Bô xít rất ngắn mà rất…”dữ”!
(Feminine, lại cặp kè nơi cửa nhà quan cao cấp thì dữ là phải).
Học tập bạn, tôi nhớ đến một bài thơ cũng rất ngắn, nhưng rất…hiền, của cố thi sĩ Tường Vân. Nhưng có mấy chữ tôi nhớ không chính xác, xin nhờ chị nhà báo có tầm sâu rộng “nhuận sắc” giúp.
Bài thơ ngắn như sau:
CON NGƯỜI !
Bảo ra đường
Ra đường
Bảo nằm trên giường
Nằm trên giường
Bảo sủa
Sủa
Bảo im
Im
Và cứ thế triền miên
Một đời con… NGƯỜI?
Đa tạ.

Thứ Bảy, 12 tháng 9, 2009

Thư gửi nhà Nấm


                Mẹ già như chuối chín cây,
          Gió lay mẹ rụng con thành mồ côi !
    Quả thật bây giờ mà nói với mọi người, về chuyện mẹ Nấm bằng hai câu thơ nầy, thì có thể mọi người sẽ không thể hiểu được, nhưng thật tình tôi chỉ nhớ được hai câu nầy để nói về người mẹ Việt Nam.
    Vâng có thể bốn hoặc năm mươi năm nửa, bé Nấm sẽ thấm thía hai câu nầy. Vì ngay từ bây giờ lúc bé còn rất nhỏ, mẹ bé đã lo bảo vệ để bé sau nầy lớn lên còn có quê hương, như bác Đổ Trung Quân của cháu đả viết:

Quê hương là gì hở mẹ
Mà cô giáo dạy phải yêu
Quê hương là gì hở mẹ
Ai đi xa cũng nhớ nhiều
Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày
Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay
Quê hương là con diều biếc
Tuổi thơ con thả trên đồng
Quê hương là con đò nhỏ
Êm đềm khua nước ven sông
Quê hương là cầu tre nhỏ
Mẹ về nón lá nghiêng che
Là hương hoa đồng cỏ nội
Bay trong giấc ngủ đêm hè.
Quê hương là vòng tay ấm
Con nằm ngủ giữa đêm mưa
Quê hương là đêm trăng tỏ
Hoa cau rụng trắng ngoài thềm
Quê hương là vàng hoa bí
Là hồng tím giậu mồng tơi
Là đỏ đôi bờ dâm bụt
Màu hoa sen trắng tinh khôi
Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương có ai không nhớ....
Tôi cũng có con như mẹ Nấm, thậm chí cháu còn lớn hơn Nấm nhiều, và tôi cũng muốn con tôi cũng có quê hương, để về thăm, để nhớ nhung, để thả hồn vào trong từng trang sách nhỏ. Để cháu không đến nỗi không dám về Việt Nam, nơi mà hồi nhỏ cháu đã từng có rất nhiều kỹ niệm. Nhưng tôi đã không dám mạnh dạn như mẹ Nấm, lên tiếng, thậm chí mặc áo thun in biểu tượng bảo vệ quê hương. Hôm nay nghe tin em được thả về, mừng lắm viết vội vài dòng chử nầy coi như chia sẽ với gia đình em vậy.

Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2009

Chuyện thứ sáu: Nêxin tìm hiểu giới văn nghệ Việt Nam





Về chuyện văn thơ của giới chức sắc tôi không hiểu lắm vì đó là sân sau của họ. Không hiểu sao Nexin lại phát hiện ra cái bí mật ấy. Hình như ông ấy có máu trinh thám nên mới giỏi thế. Tưởng hết chuyện, thì Nexin lạị tiếp tục dốc hầu bao:
  - Tôi cũng lại nể giới văn nghệ nước anh một lần nữa. Vừa rồi mới biết một loạt nhà văn nhà thơ các anh xông vào nghề vẽ. Chẳng phải chơi chơi như mấy tay ở nước tôi, mà triển lãm cá nhân thực sự, báo chí ca lên mây xanh, thành tác giả tất. Tiếc chưa được xem tận nơi. Nhưng văn nghệ sĩ các anh keo kiệt lắm, chắng ai tặng tranh cho tôi như giới chức sắc tặng thơ. Khi biết tôi là Nexin còn tưởng tôi giàu lắm,  gạ bán tranh giá cao!
  Tưởng là hết chuyện thì Nexin lại tiếp tục nổ:
-    Không ngờ giới văn chương nghệ thuật các anh lạ có nhiều người hăng hái làn chính trị thế..
-    Tôi thủng thẳng:
-     Sao cơ
-    Nexin cao giọng:
-    Còn sao giăng gì nữa, khối anh xông vào trường chính trị đòi hỏi này kia nọ. Sao không đi làm chính trị quách đi cho rảnh.
Tôi nhẹ nhàng giải thích:
-    Không phải thế đâu, nước chúng tôi làm gì cũng vừa hồng vừa chuyên. Chính trị là một nửa cuộc sống.
Nghe thế Nexin tròn xoe mắt. Tôi bồi tiếp:
-    Trước khi làm văn nghệ sĩ thì tôi là công dân, công dân thì  phải thấm nhuần chính trị. Còn hăng hái chính trị chẳng qua là chuyện hưng phấn nhất thời thôi. Nghệ sĩ vẫn là chính.
-    Nexin nghe thế vò đầu
-    Ôi thế thì không hiểu được
Tôi bảo ông:
-    Bởi thế ông mới không phả là người Việt Nam!
   * * *
Trước khi ra máy bay về nước tôi vào một quán cà phê nhâm nhi với ông. Tôi hỏi trong chuyến tế vừa qua có được ăn bữa cỗ nào không?
Không cần nghĩ lâu, ông trả lời rất nhanh:
-    Có chứ, tôi biết ở Việt Nam cỗ đãi khách là quan trọng;
-    Ở những đâu?
-    À, ở Bắc ninh và Cao Bằng
-    Có gì khác nhau không
-    Ồ có chứ, .Bắc Ninh cỗ 8 món, Cao Bằng thì 16.
-    Cảm giác thế nào?
-    Còn thế nào nữa, ê hề. Món ăn ở Thổ nghèo lắm, chỉ vài thứ thôi.
Tôi cười :
-    Thế nhé, Nexin có thấy người làm văn học nghệ thuật  chúng tôi giống mâm cỗ không, cái gì cũng có, càng nhiều càng ít.
-    Nexin đế theo:
-   Cả các quan nữa cũng thế
Nói rồi, Neexxin chợt vùng đứng lên ôm chặt lấy tôi hôn chùn chụt, rồi lắp bắp:
  - Ôi tôi hiểu bạn mà, Đông Ngàn, bạn thật tuyệt. Tôi phục bạn quá.



Sốc dị ứng thuốc có đáng sợ không




Nhân sự vụ tắm mưa cho đã rồi bị nhiễm lạnh, viêm họng, Phong tui uống thuốc. Những thuốc thông thường lâu nay vẫn xài như terpine codein, chlophenniramin, bactrim và đặc biệt là có 1 kháng sinh thế hệ mới lần đầu tiên Phong tui uống là Spiramycine. Thủ phạm chính là spiramycin. Theo y văn phổ biến toàn thế giới là tỉ lệ dị ứng với nó bị sốc là 1/10.000, như vậy Phong tui lọt vào tỷ lệ đó.
 Thì ra Phong tui bị dị ứng với hoạt chất spiramycine. Và tự tay chích 1 mũi solucortef  là an toàn.
          Cơ chế đó ra sao?
          Mọi dạng thuốc đều có thể gây ra sốc nhưng tần suất và độ nặng thường tăng lên theo thứ tự: thuốc uống - tiêm bắp - tiêm tĩnh mạch - tiêm truyền. Cần chọn dùng dạng thuốc có ít nguy cơ gây sốc hơn và mức độ nhẹ hơn.
          Khi xuất hiện một hoạt chất hay thành phần nào đó trong thuốc không tương thích với cơ địa ngay lập tức chất histamin (có sẵn trong máu, các mô...) sẽ được  phóng thích quá nhiều và đột ngột. Tình trạng này làm giãn các tiểu động mạch, mao mạch, tăng tính thấm thành mạch, làm giảm đột ngột  thể tích máu tuần hoàn, làm co thất khí phế quản gây khó thở, nghẹt thở, tăng tiết các tuyến, da tím tái, tim đập nhanh, mạnh, dồn dập....
          Trước tiên, phải ngừng ngay việc tiêm, truyền hay uống các loại thuốc gây sốc. Tiếp đó, cho người bệnh dùng các loại thuốc hỗ trợ và loại trừ sốc như thuốc kháng  histamin tự nhiên (Histaminnese, Adrenalin), thuốc kháng histamin tổng hợp; các loại thuốc mới như Astemizol (Hismanal viên 10mg), Citerizin (Virlix, Zirtec viên 10mg) Mequitazin (Primalan viên 5mg)...  Giúp bệnh nhân thở ôxy và thông thoáng khí.
          Ví dụ như Becozym tức là vitamine B1, tỷ lệ gây sốc là 1/ 20.000.000, tuy nhiên một khi bị dị ứng bởi cơ địa dị ứng với nó thì không có phương pháp nào cứu được.
Ghê chưa bạn ơi!
 nguồn: http://pknhanduc.multiply.com

Thứ Năm, 10 tháng 9, 2009

Nê xin chào thua

Trong đợt suy thoái toàn cầu, nhiều người mất việc làm, đói nhăn. Chuyện ấy không chỉ riêng trong giới làm công ăn lương mà trong tất cả các ngành kể cả văn học nghệ thuật. Nêxin ở nước Thổ cũng không phải là ngoại lệ. Văn ông không bán được. Đã thế đời sống nước Thổ ông khai thác quá nhiều năm như hút dầu dưới mỏ, có mà núi cũng tan biển cũng cạn. Nên ngòi bút châm biếm của ông cũng bị bạc màu, đành phải tính chuyện lần mò đi nước khác kiếm ăn.
Ông nghĩ ngay đến Việt Nam, vì lâu nay nghe ở Việt Nam đám cầu thủ nước ngoài sang tìm việc rất dễ lại còn nhận lương cao, đến người Việt ở nước ngoài còn phải về nước xin việc làm. Nêxin chat cho tôi bảo sẽ mua vé bay sang ngay tìm cơ hội. Ông biết ở Việt nam, chuyên gia chống khủng hoảng và lạm phát thuộc loại giỏi nhất nhì thế giới thì còn đâu ổn định hơn đây. Nghe bảo tổng thống Mỹ Obma còn đang tính chuyện sang Hà Nội tìm chuyên gia chống suy thoái kinh tế giúp nước Mỹ gượng dậy.
Tuy vậy có những điều Nêxin không biết là những năm chiến tranh Việt Nam bị tàn phá và sau chiến tranh Mỹ lại cấm vận, dân khổ trăm chiều lo công ăn việc làm, còn chính phủ thì bận ổn định chính trị. Tất cả đều rèn luyện trong cái lò bát quái của Thái thượng Lão quân cả, ai cũng phải xoay xở, nên ai cũng tài. Cả như tôi là nông dân thất học ra thành phố mà còn biết dùng meo. Người thành phố từ phổ thông đã vào trường chuyên lớp chọn, rồi còn lò luyện, học đủ bậc đại học, cao học lên đến tiến sĩ, không học nổi thì mua. Lãnh đạo lại còn giỏi hơn. Họ nỗ lực mọi bề. Mấy ông chức nọ vụ kia từ thành phần cố nông cơ bản, lúc mới đi làm cách mạng văn hóa lớp năm lớp sáu tự khai mà bây giờ đều đủ vài bằng cao học, tiến sĩ, lại thêm cả bằng Ha-vớt xịt nước hoa. Chịu học thế nên đất nước mới ổn định..
Còn Nêxin chỉ biết có mỗi nghề viết, mà lại chỉ biết viết châm biếm. Ở xứ ta,giới văn chương nghệ thuật cũng tài như đám thợ. Đã viết thì phải biết viết đủ thứ: Từ văn chương đến văn điếu, từ thơ phú đến hò vè, từ triết học đến đơn kiện, từ phê bình nghiên cứu đến dịch thuật. Khi cần còn đạo chích, và cuối cùng là biết bơm xe. Cái gì cũng phải biết tí, để mất việc chỗ nọ thì tìm việc chỗ kia... Lãnh đạo cũng thế, cũng phải biết lãnh đạo đủ thứ, giao việc gì cũng làm tròn cho đến khi hỏng hẳn mới thôi. Điều đó Nexin cũng không biết.
Nêxin lại cũng không biết người Việt đứng đắn, ghét sự châm biếm, châm biếm là bất hảo. Lãnh đạo nước ta đứng đắn, châm biếm tỉa tốt là có ý gì. Bôi nhọ à. Không được. Vậy thì sang đây ông sẽ móm to. Mặc dù ta nay đang trong giai đoạn cởi mở, viết châm biếm cũng không bị cấm đoán lắm.
Tôi đón ông ở sân bay và đưa về khách sạn.
Ông rất hào hứng ở thủ đô một ngày, ra cảng một ngày lại về nông thôn một tuần, đi thăm các khu dự án chế xuất, lần mò vào các hội nghị hội thảo khoa học. Lại tò mò rúc vào cả các Bộ như giao thông Giáo dục Y tế Công thương, thăm ngành điện hỏi chuyện xăng dầu... Ở đâu nghe tiếng Nêxin ai cũng mỉm cười vẫy tay chào thân thiện. Chỉ khi Nêxin hỏi chuyện, giới thiệu nghề và mục đích sang đây thì tất cả đổi thái độ ba van chín nghìn lần, không trò chuyện nữa. Một tháng để tìm việc đã hết, gặp lại Nêxin thấy ông ôm đầu buồn nản bảo: “Xứ sở các anh lạ lắm, không phải là khó tìm việc, mà là cuộc sống nó tự viết còn hay hơn cả văn của tôi, thì tôi còn viết lách vào đâu được nữa...Chào thua thôi!.”